XtGem Forum catalog

WWW.VIP352.WAP.SH
Couple 4Hi ![2026-02-02] [20:00]
[Truyện Ma] | Hình như mới gặp ma trong nhà tắm
<< Lùi - Tiếp theo >>
Trang 4 trong tổng số 5
ngừa, việc thỉnh cô sẽ lo giúp cho. Em hỏi cô về cô bé thì cô chỉ nói vỏn vẹn 3 chữ "đã thăng rồi.!"
Cô dặn dò thêm 1 lúc nữa thì xe đến, các cô lên xe về lại chùa, ông anh cũng chở bà chị về nhà vì quá muộn rồi, hôm nay bả cũng đã được tận mắt chứng kiến những chuyện gia đình bả từng gặp mà bả nghe từ nhỏ (chuyện nhà ông K ngày trước cũng tương tự thế, nhưng lúc đó bả nhỏ quá chưa biết gì), thấy bả có vẻ shock nặng, nước mắt nước mũi tèm nhem. Còn lại em với mẹ, em định hỏi mẹ vài điều về cô bé nhưng nhìn vẻ thất thần của bà lúc này em không nỡ hỏi, chỉ ngồi cạnh cầm tay bà thôi, tự nhiên thấy bà nắm tay em rất chặt, em đưa tay còn lại ấp lấy 2 tay mẹ, tội nghiệp bà quá, vào SG chữa bệnh mà gặp bao nhiêu là chuyện kinh khủng...
Khoảng 1h45 thì ông anh về, hôm nay 2 anh em ngủ chung với mẹ ở dưới nhà. 2 đứa đỡ mẹ đi nằm xong ngồi nói chuyện. Đến 2h30 thì tắt đèn đi ngủ. Lúc đặt lưng xuống chưa được bao lâu thì mẹ em nói: "Con bé nó nói với mẹ nó mồ côi...." rồi bà khóc rưng rức. 2 thằng bất ngờ, mỗi thằng nằm 1 bên nghe bà nói. Từ đây mới biết hoàn cảnh cô bé lúc sống đáng thương đến thế nào.
Mẹ em kể: Lúc đầu còn tỉnh táo, sau khi các cô tụng được khoảng 10' là mẹ bắt đầu ngủ và rơi vào trạng thái ngồi mê man, nhưng vẫn mơ hồ ý thức được mọi việc xung quanh. Lúc con bé được gọi lên gác, mẹ lại thấy nó lên và lại chạy nhảy như mọi ngày, rồi đến lúc các cô tụng kinh siêu độ cho nó, nó khóc và nói "sao cô T lại đuổi con đi.?" Mẹ nói nó là "con cứ ở đây hoài cô không chơi với con mãi được, con phải đi chơi với các bạn của con, con cứ đi theo lời các cô, rồi con sẽ lại đầu thai, kiếp sau con sẽ được chơi với các bạn".
Hixx...Nó nói là nó không có bạn các bác ạ, lúc nó chết bạn nó rớt mất ở bệnh viện và người ta mang bạn nó đi vứt rồi. Mẹ em mới hỏi về nhà nó, về ba mẹ nó, nó nói nó... bị mồ côi, ba mẹ nó sinh nó ra là đã bị tật 2 chân, không đi lại được, thấy vậy ba mẹ bỏ nó lại trước cửa cô nhi viện và đi đâu mất nó không biết. Nó nằm đó, bị lũ kiến đỏ bu đến cắn khắp người. Khi người ta đưa nó vào thì nó bị sốt vì kiến cắn, vì vậy mà sức khỏe dặt dẹo. Nó đã sống lê lết dưới đất từ đó, và không có đứa nhỏ nào chơi với nó hết, sau rồi được mấy cô chú gì đó (chắc từ thiện) về phát đồ chơi cho mấy đứa trong "nhà nó", nó được 1 con búp bê, bạn duy nhất của nó sau này. năm 8 tuổi nó phát bệnh và phải nằm 1 chỗ, nhưng lúc nào nó cũng ôm lấy con búp bê. Từ nhỏ nó đã là gánh nặng của mọi người, đến lúc phát bệnh, nhiều khi mê man nó nghe loáng thoáng người ta nói chuyện rằng sao nó không chết nhanh đi.? Rồi đến khi bệnh trở nặng phải vào viện, trong lúc nó ngủ, làm rớt, người ta đã nhặt con búp bê của nó và vứt mất rồi. Nó cứ chịu cái đau đớn của bệnh tật hành hạ như vậy đến 2 năm sau thì nó chết. Từ đó nó cứ vất vưởng trong bệnh viện cho đến khi gặp được mẹ em...
Rồi mẹ khóc rất nhiều khi nghe nó kể và chứng kiến cảnh nó vùng vằng không chịu siêu thoát. Mẹ nói "Nếu ngày xưa biết đã nhận nuôi nó.!". Rồi bà lại khóc, ông anh không thấy nói gì
nhưng em thấy mắt mình cay cay, nước chỉ chực trào ra thôi. Con bé 10 tuổi đầu mà phải chịu nỗi đau như thế, người mạnh mẽ nhất thế gian này chắc gì đủ dũng khí khi đối mặt với những đau khổ mà nó phải chịu không.?? Dù sao thì bé con cũng đã siêu thoát, hy vọng nó sớm tìm được 1 nơi tốt, cha mẹ tốt để đầu thai, mong sao bù được những khổ đau mà kiếp này nó phải chịu.
--------------------------------------------------------------
Thông tin về tấm ảnh trên gác:
Căn gác gỗ, không lát gạch mà dùng tấm trải sàn bóng (như tấm bạt mà hoa văn như gạch bông ấy) trải lên.
Mẹ em không ngủ giường mà có 1 cái mền to, dầy cùng 2 cái gối, cái mền đó có thể trải ra, nằm lên rồi có thể quấn 3 vòng được (tức dư sức vừa làm mền vừa làm nệm). Bình thường mẹ em quấn cả 2 cái gối đó trong cái mền.
Điều lạ em nói ở trên là lúc em chụp tấm ảnh đó là khoảng gần 2h sáng, mẹ em giờ đó thì đã ngủ từ lâu mà khi chụp lại ngồi và xếp gối mền ngay ngắn ở trên, khoảng 5s sau em chạy lên bật đèn nữa là 7-8s thì lại nằm ngủ, gối đầu và đắp mền cẩn thận.
dưới chân là cái quạt hộp tròn hiệu ASIA, cái TV là cái LCD vi tính, lắp thêm cục bắt sóng thành cái TV, Cái TV đấy để ở trên 1 thùng carton, có cái loa mini đằng sau (là cái phát sáng màu xanh sau TV)
--------------------------------------------------------------
Ngày 29/6/2011:
Link down các file ảnh gốc em chụp. Các bác cứ nghiên cứu kỹ rồi phân tích nhé. Việc phải giải thích chuyện này có thật hay không thật nằm ngoài suy nghĩ của em nên có bác nào có lòng giải thích hộ em, em thấy quá đủ rồi.
ĐÂY Ạ.!
Link down ảnh chụp từ DSLR, toàn bộ căn gác và phòng tắm, các bác down về, bác nào có lòng thì resize lại rồi up lên cho anh em theo dõi.!
ĐÂY Ạ.!
--------------------------------------------------------------
Ngày 18/7/2011: 1h12 AM
Đã khá lâu kể từ khi buổi lễ siêu độ kết thúc, đúng nửa tháng rồi, và cũng đúng nửa tháng kể từ lần rv cuối cùng của em cho VOZ, những ngày qua là những ngày khá yên ả kề từ khi câu chuyện này bắt đầu. Em cũng dần quên được nỗi sợ hãi mỗi khi vào nhà tắm, mẹ em đã vui vẻ trở lại và vừa về Nha Trang hôm qua, việc con bé đi theo bà được siêu thoát làm bà cảm thấy nhẹ nhõm và cũng dần quên được chuyện mới xảy ra. Cũng một phần nhờ có 2 mẹ con con em họ vào ở để thi đại học, nhà tự nhiên đông người, lúc nào cũng có tiếng nói, 3 mẹ con em cũng không muốn nhắc chuyện vừa xảy ra sợ ảnh hưởng đến nó nên dần quên mất vẻ âm u vốn có của căn nhà này.
Nhưng em thì khác, em lúc nào cũng bị thôi thúc bởi những thắc mắc cộng với tò mò, một phần do mỗi lần vào VOZ lại thấy sự trông ngóng tin tức của bác nên càng khiến em quyết tâm tìm hiểu sự thật về căn nhà và vong trốn trong nhà em.
Và sau khá nhiều cuộc gặp gỡ với bà chủ nhà và một vài người thuê nhà trước, bí mật đã được khám phá bởi sự thú nhận của bà chủ nhà. Em đã biết rõ vong kia chính xác là ai và vì sao lại trốn trong nhà em, lý do bà chủ nhà có những thái độ khả nghi và không bao giờ bén mảng đến đây dù là
đến để thu tiền nhà.
Em dự định cho câu chuyện này kết thúc từ lần rv cuối cùng, một phần vì mọi chuyện đã ổn, phần nhiều vì việc viết rv chiếm khá nhiều thời gian và gây ra nhiều rắc rối cho em và thấy câu chuyện cũng dần đi vào quên lãng, thế nhưng một số anh em thường xuyên mong ngóng kết quả làm em không sao đừng được. Nên em quyết định vẫn giành thời gian để viết tiếp quá trình và kết quả mà em đã điều tra được.
Quá trình điều tra việc này kéo dài gần nửa tháng, em lại không ghi chép lại nên đã bị quên nhiều, ngày chính xác của những cuộc gặp thì đã gần như quên béng mất, nên những mốc thời gian em đưa ra dưới đây chỉ là ước lượng. Em xin tiếp tục rv cuộc tìm kiếm sự thật về căn nhà cho các bác.
Ngày 3/7/2011:
Sáng ra 2 anh em em theo lời sư cô lên chùa để sư cô làm lễ thỉnh thổ công về giúp. Nghi thức này diễn ra khá đơn giản, em xin phép không đề cập đến. Nói chung là nhà em giờ đã có thổ công canh giữ, sau này có điều kiện em sẽ thỉnh tượng đức thánh Trần Hưng Đạo về thờ, một phần là do lòng ngưỡng mộ.
Buổi trưa sau khi thỉnh tượng thổ công về, bố trí nơi thờ phụng xong em mới có thời gian rảnh rỗi ngồi nhớ lại những chuyện tối qua, về cái vong trước giờ trốn trong nhà em, và quyết định tìm hỏi bà chủ nhà cho ra nhẽ. Lần trước gặp thì bà ta chối bay biến rằng không biết gì, nhà này trước giờ ở bình thường, lúc đó em đã thấy ngờ ngợ những điều bà ta nói không phải sự thật nhưng bây giờ xem ra điều em nghi ngờ là đúng.
Chiều hôm đó 2 mẹ con đứa em họ ở Nha Trang vào thi đại học, việc chụp hình rv, xem xét trong nhà vì vậy mà dừng lại. Nhưng việc điều tra "ngoài nhà" thì em vẫn tiến hành.
Chiều đó em gọi điện cho bà chủ nhà, may sao hôm đó bả ở SG. Tối em và ông anh chạy sang Q12 gặp nhằm kể và hỏi rõ mọi chuyện, lần này khác lần gặp trước, em đã xác định phải chú ý đến từng động thái từng nét biểu cảm của bà chủ nhà để nhận ra bà ta đang nói dối hay nói thật. Sau vài câu chào hỏi xã giao em đi thẳng vào vấn đề. Em kể cho bả nghe về chuyện xảy ra tối hôm qua. Lúc kể đến đoạn có tiếng động như tiếng người tông cửa chạy ra đường luồn và những lời sư cô nói về cái vong thứ 2, em để ý mặt bà ta biến sắc rõ rệt, giọng nói từ lúc đó có vẻ run run và câu chữ hơi bị vấp, kiểu thường gặp của người đang mất bình tĩnh. Nhưng không như em nghĩ, lúc em kể xong thì bà ta lại tiếp tục tỏ ra là mình không biết gì hết. Chỉ nói "sao kỳ lạ, trước giờ có sao đâu.?"
Nghĩ bụng không thể khai thác được gì từ bà chủ nhà nữa, em mới hỏi bà chủ về thông tin của người thuê nhà trước em, lại gặp phải thất vọng khi bà ta nói không giữ được liên lạc với bất kỳ ai hết. Hỏi sao "mới có 2 tháng mà không còn chút thông tin gì được.?" thì bà ta giải thích "Cô chỉ nhớ người ký hợp đồng ngay trước các con tên V, chị V này làm trong sân bay, ở chung với 2 đứa em nữa, ở được có 3 tháng thì dọn đi và nhượng hợp đồng lại cho một người khác tên là Loan, thế nhưng lại không hề thông qua cô mà tự thỏa thuận với nhau thôi, cô Loan này ở được 6 tháng thì đòi

--------------------------------------------------------------
Bạn đang đọc truyện tại Www.vip352.wap.sh, chúc bạn đọc truyện thật vui...và một ngày tràn đầy hạnh phúc
--------------------------------------------------------------

thanh lý hợp đồng, lúc đó cô mới biết là chị Vân chuyển đi lâu rồi, cô Loan đấy cô hoàn toàn không biết thông tin gì, chỉ biết có chồng và 1 đứa con gái nhỏ, còn chị Vân kia cô chỉ biết người Hà Tĩnh, làm ở sân bay thôi, giấy tờ đã trả lại cho người ta, mấy bản hợp đồng cũ cũng vứt đi rồi chứ nếu không cũng tìm được số điện thoại.!"
2 thằng thất vọng đi về vì không khai thác được thông tin gì.
Ngày 4/7/2011:
Sau khi chở con em họ lên trường thi xong làm vài vòng đi công chuyện, khoảng 11h về nhà thấy cửa khóa. Ông anh đi làm, chắc 2 bà (mẹ em và bà cô mẹ con em họ) đi chợ. Mở khóa vào nhà thì bắt gặp 1 bao thư vứt trên thềm nhà, chắc nhân viên bưu điện đến không có ai ở nhà nên họ quăng vào. Nhìn sơ qua cái phong bì thì thấy rằng đó là thông báo của ngân hàng ANZ gửi cho 1 khách hàng tên LOAN. Đang nghĩ "Quái, chẳng lẽ phát nhầm nhà.??" thì nhớ ra câu chuyện tối hôm qua, người ở trước mình tên Loan, chắc chắn cô ấy lấy địa chỉ nhà này đăng ký với ngân hàng, chưa sửa lại nên họ gửi tới đây. Như chết đuối vớ được phao, em bóc ra xem liền (dù sao cũng đâu biết cô ta ở đâu mà gửi lại?), ơn trời trong cái thông báo có thông tin cá nhân và cả số đt của cô Loan.
Có thể có 1 số bác thắc mắc là thằng bạn thân của em đâu.?? Sao không thấy nó xuất hiện nữa.? Lúc trước tình hình căng thẳng quá em quên không thông báo về việc của nó. Vốn dĩ nó xông pha vào chuyện này lý do lớn nhất là vì tò mò mà tính thích cảm giác mạo hiểm, thực ra nó cũng chẳng tin mấy vào những chuyện tâm linh, nhưng sau khi chứng kiến mọi việc thì nó có vẻ shock và đã bỏ việc làm thêm về Nha Trang nghỉ ngay ngày hôm sau khi ông anh em vào SG. Em cũng không muốn phải 1 mình làm những việc này, nhưng thôi, dù sao cũng tội nó, không tin mà chứng kiến tận mắt thì shock cũng phải.
Tối hôm đó, khi cả nhà ai làm việc nấy thì em mở cổng ra ngoài, lấy số điện thoại trong lá thư gọi thử. Một giọng phụ nữ Bắc khá trẻ ở đầu dây bên kia (khu này không hiểu sao toàn người Bắc, từ chủ cho đến người thuê, cả tụi tiếp viên hàng không cũng toàn người Bắc):
- "Loan nghe ạ.!".
- Chính xác rồi.! em nghĩ thầm trong bụng. Không lan man, em bập luôn "Chào chị Loan.! Em là D, hiện giờ em đang thuê căn nhà số **** ở hẻm 54 Bạch Đằng, hình như chị là người ở trước em đúng không ạ.!".
- Hình như chị ta cũng linh cảm được điều gì đấy không tốt nên trả lời hơi ấp úng "À...ờ...Đúng rồi..! Có chuyện gì không em.?? Mà..sao em có số của chị.?".
- Em nói, cố làm giọng vui vẻ bình thường: "À.! Có ngân hàng ANZ gửi thông báo gì đó cho chị, em thấy có thông tin của chị, chắc là gì đó quan trọng nên em gọi báo, nếu chị có cần thì qua lấy nhé.! Hoặc chị ở đâu, có gần đây thì em chạy ngang qua đưa cho chị.".
Thấy em gọi có ý định tốt mà cũng vui vẻ, không đả động gì đến chuyện kia nên có lẽ chị ấy yên tâm. Nói chuyện lan man khoảng 2 phút thì thống nhất là khi nào đi ngang qua nhà thì em mang qua giùm chị ấy vì cũng ở Phú Nhuận thôi, không xa xôi gì cả.
Ngày 5/7/2011
Ngày con em thi môn thứ 3, môn
cuối cùng của khối A. Dự định nó thi xong về rồi thì bắt đầu điều tra tổng thể luôn. Ngờ đâu nó nói còn thi khối D nữa nên ở lại qua ngày 10 luôn. Thôi quyết định cứ âm thầm và từ từ hỏi han, điều tra thêm, không việc gì phải vội.
Tối đó theo đúng kế hoạch, khoảng 7h30 em sẽ "có việc" và tiện qua nhà chị Loan đưa giúp lá thư, qua đúng địa chỉ được cho, đó là 1 căn nhà 2 tầng nhỏ trong con hẻm đường Trần Huy Liệu, ra mở cửa là 1 chị chừng 35 tuổi, chính là chị Loan, người ở trước em và có thể biết vài bí mật mà em đang muốn biết. Đúng như dự liệu, em được mời vào nhà (bình thường thì sẽ "thôi em có việc đi luôn", nhưng hôm nay chỉ chờ có thế thôi). Lúc đó có chồng chị ấy đang coi TV, sau rồi lên ngồi nói chuyện với em luôn, còn con bé con thì em không thấy, cũng chẳng hỏi.
Điều bất ngờ mà tối đó em gặp phải là sự vào đề nhanh chóng của chị ấy, mới chào hỏi được vài câu, không cần em phải mở lời, chị ta hỏi trước.
- "Ở đó có thấy gì lạ không em.??".
- Em giả bộ ỡm ờ: "Sao chị hỏi vậy.? Lúc trước có gì lạ hả chị.?"
- "Chị hỏi vậy thôi.! Nếu không có gì thì tốt rồi.!"
- Em vào thẳng luôn: "Nhà đấy có ma phải không chị.?"
- Lạ là chị ta không tỏ thái độ bất ngờ mà hỏi lại rất bình thản "Em thấy gì rồi hả.?"
Được dịp em tỏ thật luôn mục đích hôm nay em đến, và kể hết cho chị ta nghe về những điều quái lạ xảy ra trong những ngày em đến ở đó. 2 vợ chồng tỏ ra rất chăm chú lắng nghe. Xong rồi chị mới tâm sự:
- "Những chuyện em gặp là còn nhẹ so với chị đấy. Thời gian chị ở đó chị gặp liên tục, và mục đích của cái vong đó chị biết là muốn đuổi gia đình chị đi em ạ.! Ngày đấy, được khoảng 1 tuần sau khi chuyển đến là chị đã gặp rồi. Nhưng mà lúc ngủ thôi nên chỉ nghĩ việc chuyển nhà mệt mỏi nên chị gặp ác mộng, anh (tức chồng chị ấy) thì công việc cứ đi suốt, khi nào chỉ có chị với con bé ở nhà là bị "nó" quấy đủ trò. Mấy cái cửa sổ đó bị bịt từ trước rồi, khi chị đến thấy thiếu sáng nên bóc hết ra, nhưng được vài hôm thì hãi quá nên lại kêu anh đóng bịt lại."
Em hỏi ngay những chuyện chị gặp là chuyện gì.? Chi có biết gì về lai lịch của vong đó không.? thì chị ta kể:
- "Sau khi chị chuyển đến được khoảng 1 tuần, chị kê giường ngủ ở dưới trệt giống như em vậy. Lúc anh đi vắng, lúc nào chị ngủ 1 mình với con bé con chị thì đều mơ thấy có người đứng... cạnh giường thở phì phò. Lần nào chị cũng hãi hùng tỉnh dậy. Mấy lần đầu chị cứ nghĩ là do mệt mỏi sinh ác mộng, nhưng mà nó cứ lặp đi lặp lại nên chị đâm sợ. Sau mấy bữa hỏi con bé nó nói cũng mơ thấy, lúc đó chị sợ lắm, gọi điện cho anh về liền. Sau rồi anh mới lắp cái cửa giữa gian giữa và gian cuối (lúc đầu không có), mỗi khi ngủ thì đóng hết cửa lại cho yên tâm. Nhưng mà sau khi đóng kín hết cửa rồi thì lại mơ thấy người đó đứng ngoài đường luồn, nhìn vào cửa sổ. Lạ cái là lúc ngủ chị đã khép cửa sổ lại rồi (cái cửa sổ ngay gian giữa không có chốt), nhưng lúc giật mình tỉnh dậy thì lại thấy cửa mở, chị sợ quá không dám ra đóng lại luôn, cứ ngồi vậy cho đến sáng. Mệt mỏi quá chị nói anh
đóng bịt lại như cũ. Sau đó thì yên ổn được chừng 2 tháng. Sau 2 tháng thì những chuyện khác lại xẩy ra, con bé con chị lâu lâu lại bị ngã trong nhà, lúc thì trầy tay chân, lúc thì u đầu. Nó cứ nói với chị là có người xô nó nhưng mà lại không thấy ai. Lúc đó chị lo lắm, nhưng anh thì cứ không tin, bảo 2 mẹ con mơ mộng mấy chuyện nhảm nhí rồi thần hồn nát thần tính. Rồi có bữa, khi chị ở được khoảng 3 tháng, chị với con bé mới đặt lưng chuẩn bị đi ngủ được 5 phút thì có tiếng bước chân đi xuống cầu thang rất nhẹ từ gian nhà dưới, rồi sau đó là tiếng gõ cửa cộp cộp khe khẽ, mà ở dưới đó đương nhiên làm gì có ai. Chị với con bé con sợ xanh mặt, hỏi thì không có tiếng trả lời, 2 mẹ con ôm nhau trên giường không dám bước xuống, anh thì đi công tác ở tỉnh, chị mới điện cho cậu em họ, đến lúc nó qua gọi mới dám xuống mở cửa trước, lúc đó tiếng cửa gian nhà dưới "cộp..cộp" vẫn còn, chỉ đến lúc cậu em vào phòng thì mới hết, tối đó phải kêu cậu ấy ngủ lại thì 2 mẹ con mới được ngủ ngon."
Chị ta nói thêm: "Sau hôm đấy thì chị biết nhà này chắc chắn có ma, nó muốn đuổi mình đi, không ở được và bắt đầu đi kiếm nhà khác rồi, mấy tháng cuối chị chỉ ở đó ban ngày, ban đêm chỉ ở lại khi nào có anh ở nhà, còn không 2 mẹ con đi lánh sang nhà bạn chị ngủ. Ấy vậy mà có lúc sáng ra 2 mẹ con về nhà thỉnh thoảng thấy cửa sổ mở toang, mùng mền bừa bộn cứ như...có người mới ngủ trên giường mình vậy. Hãi lắm em ạ.!"
Hix...Em nghe mà cứ tưởng như bà chị này muốn dọa mình thêm vậy, vì 2 tháng em ở, ngoài lần vô tình thấy vong đó trong nhà tắm thì đâu có hiện tượng bị phá quấy gì đâu.? Đem thắc mắc này nói ra thì chị ta kết luận cứ như đúng rồi: "Tại vì tụi em ở 2 đứa con trai, vía nặng thì làm sao ma nó hù được, như bữa nào có chồng chị ở nhà thì đâu có chuyện gì xảy ra. Nó chỉ hù dọa được đàn bà con nít yếu bóng vía thôi".
Em hỏi chị ta về những điểm kỳ quái của căn nhà thì chị ấy nói rằng đó cũng là thắc mắc của chị ấy, những điều đó có trước khi chị ấy đến, duy chỉ có mấy cái cửa sổ là do chồng chị đóng vít chặt lại luôn. Còn người ở trước chị ấy là 1 chị tên Vân, chị ấy biết nhờ tìm trên mạng, chị Vân ấy đăng tin cần nhượng lại hợp đồng nhà nguyên căn, thấy giới thiệu hấp dẫn nên chị liên lạc thôi, chứ trước đó không quen biết gì cả. Chỉ biết chị Vân đó làm bên an ninh sân bay. Sau chuyện này chị cũng giận chị Vân kia lắm, chắc chắn biết nhà có ma nên mới vội vội vàng vàng nhường hợp đồng như vậy. Số điện thoại của chị Vân đó chị ấy cũng không lưu nữa nên việc tìm được chị Vân này gần như bó tay.
Chuyện cũng hết, không hỏi han gì thêm được nữa nên em xin phép về luôn, trên đường về nghĩ lại những lời chị Loan kể tự nhiên thấy sống lại mấy cảm giác sợ sợ đã tạm quên được vài hôm. Vừa đi vừa nghĩ cách làm sao tìm được người tên Vân đó với 1 tí thông tin như vậy, trong đầu cứ văng vẳng: "làm bên an ninh sân bay....an ninh sân bay...an..ninh...". Bất chợt lóe lên hy vọng. Chả là em nhớ ra có 1 người khách hàng quen, mua hàng nhiều nên cũng khá thân, thỉnh thoảng


<< Lùi - Tiếp theo >>
Thống Kê Truy Cập
Online: 1 online
Hôm nay: 2 lượt
Trong tháng:2 lượt
LH: 0967981742
Đc: Thôn đăk hà đông, công ti cà phê 15
Vip352.wap.sh - Wáp hay cho điện thoại
Xtgem.Hostinh